Thu lại dòng suy nghĩ, Cố Thiếu An chậm rãi đứng dậy, bước về phía Thanh Long đang nằm phủ phục trên mặt đất cách đó không xa.
Tựa như cảm nhận được Cố Thiếu An đang tiến lại gần, Thanh Long vốn đang nhắm mắt dưỡng thần cũng hơi hé mi mắt. Trong đôi mắt rồng kia vẫn còn sót lại vài phần cảnh giác theo bản năng, nhưng sau khi nhìn rõ người tới, rốt cuộc nó không dám có chút dị động nào.
Cố Thiếu An khẽ nâng tay phải lên.
Khoảnh khắc tiếp theo, một viên đan dược màu xanh biếc to cỡ quả nhãn xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.




